Arsenal bị gắn mác 'nhàm chán' suốt mùa giải, thậm chí bị chỉ trích là đội vô địch Premier League tẻ nhạt nhất lịch sử. Nhưng sự thật phía sau những lời chê bai ấy lại đến từ một nguyên nhân khác: các đội bóng đối thủ đang quá sợ hãi phong cách của 'Pháo thủ'.

Không thể phủ nhận cảm nhận của người hâm mộ khi cho rằng nhiều trận đấu của Arsenal tại Premier League thiếu đi sự kịch tính, những pha bóng tấn công liên tục qua lại. Tuy nhiên, việc đổ lỗi hoàn toàn cho HLV Mikel Arteta và các cầu thủ là một cách nhìn phiến diện.
Thực tế, Arteta không hề muốn những trận cầu đơn điệu. Ông hẳn sẽ rất vui nếu được chứng kiến Bukayo Saka thoải mái xử lý một đối một, Martin Ødegaard tung ra những đường chuyền tinh tế trong không gian rộng, hay Gabriel Martinelli liên tục bứt tốc vào khoảng trống. Vấn đề là, những cảnh tượng ấy hiếm khi xảy ra.
Nguyên nhân chính nằm ở chiến thuật của đối thủ. Gần như mọi đội bóng tại Ngoại hạng Anh khi đối đầu Arsenal đều lựa chọn chiến thuật phòng ngự cực thấp (low block). Họ co cụm đội hình, lấp đầy khoảng trống và cố tình làm chậm nhịp độ trận đấu, biến nó thành một cuộc vây thành thay vì một trận cầu mở.
Thống kê cho thấy, Arsenal là đội phải đối mặt với 'low block' nhiều nhất giải đấu trong ba mùa gần đây. Đơn giản là không ai dám chơi mở với họ.

Ngay cả một đội bóng ưa kiểm soát như Manchester City dưới thời Pep Guardiola cũng phải e dè. Ở trận đấu vào tháng 9, City chỉ cầm bóng 33% - tỷ lệ thấp nhất trong sự nghiệp huấn luyện của vị chiến lược gia người Tây Ban Nha.
Bằng chứng rõ ràng nhất cho thấy Arsenal không hề nhàm chán chính là màn trình diễn của họ tại Champions League. Ở đấu trường châu Âu, nơi các đối thủ có lối chơi mạo hiểm và cởi mở hơn, Arsenal trở thành đội ghi bàn nhiều nhất và tạo ra những trận cầu đỉnh cao, như chiến thắng 3-1 trước Bayern Munich và Inter Milan.
Những kết quả này càng củng cố quyết định của các đội bóng Premier League: chơi mở với Arsenal đồng nghĩa với thất bại. Do đó, việc Wolves hay West Ham lựa chọn chiến thuật phòng ngự chặt chẽ là điều dễ hiểu. Họ chấp nhận một trận đấu kém hấp dẫn để tránh một thất bại thảm khốc.
Trong bối cảnh đó, khả năng đá phạt cố định xuất sắc của Arsenal chính là chìa khóa để phá vỡ thế trận. Việc họ ghi nhiều bàn từ các tình huống cố định một phần là do đối thủ phạm lỗi và để lọt nhiều quả phạt góc. Arsenal đã hưởng 153 quả phạt góc, một con số khổng lồ, và biến chúng thành 14 bàn thắng.

Điều này không có nghĩa Arsenal hoàn hảo. Họ vẫn cần cải thiện khả năng phá vỡ thế phòng ngự dày đặc bằng các đường chuyền ngắn. Tuy nhiên, việc cho rằng Arteta cố tình tạo ra những trận đấu nhàm chán là một sự hiểu lầm lớn về triết lý bóng đá của ông và cả câu lạc bộ.
Một trận cầu hấp dẫn cần sự chung tay của cả hai đội. Khi đối thủ của Arsenal từ chối tham gia vào cuộc chơi tấn công, thì kết quả khó có thể là một bữa tiệc bóng đá. Vấn đề không nằm ở sự kém cỏi của 'Pháo thủ', mà nằm ở nỗi sợ hãi và chiến thuật thực dụng từ phía đối thủ.
(Theo Telegraph)